送无可上人游边

唐代 姚合
一钵与三衣,经行远近随。出家还养母,持律复能诗。 春雪离京厚,晨钟近塞迟。亦知莲府客,夜坐喜同师。
sān   jīng xíng yuǎn jìn suí chū jiā hái yǎng   chí néng shī
chūn xuě jīng hòu   chén zhōng jìn sāi chí zhī lián   zuò tóng shī