送翁灵舒閒游

宋代 薛师石
袖有新诗如美玉,知君去意十分浓。 山行见草认灵药,午歇就阴依古松。 两鬓已添蓬蔂色,三年判作飘零踪。 羁情夜后更愁绝,深涧断猿溪寺钟。
xiù yǒu xīn shī měi   zhī jūn shí fēn nóng  
shān xíng jiàn cǎo rèn líng yào   xiē jiù yīn sōng  
liǎng bìn tiān péng léi   sān nián pàn zuò piāo líng zōng  
qíng hòu gèng chóu jué   shēn jiàn duàn yuán zhōng