送魏升卿

唐代 岑参
井上桐叶雨,灞亭卷秋风。故人适战胜,匹马归山东。 问君今年三十几,能使香名满人耳。君不见三峰直上五千仞,见君文章亦如此。 如君兄弟天下稀,雄辞健笔皆若飞。将军金印亸紫绶,御史铁冠重绣衣。 乔生作尉别来久,因君为问平安否。魏侯校理复何如,前日人来不得书。 陆浑山下佳可赏,蓬阁闲时日应往。自料青云未有期,谁知白发偏能长。 垆头青丝白玉瓶,别时相顾酒如倾。摇鞭举袂忽不见,千树万树空蝉鸣。
jǐng shàng tóng   tíng juǎn qiū fēng rén shì zhàn shèng   guī shān dōng
wèn jūn jīn nián sān shí   néng shǐ 使 xiāng míng mǎn rén ěr jūn jiàn sān fēng zhí shàng qiān rèn   jiàn jūn wén zhāng
jūn xiōng tiān xià   xióng jiàn jiē ruò fēi jiāng jūn jīn yìn duǒ shòu   shǐ tiě guān zhòng xiù
qiáo shēng zuò wèi bié lái jiǔ   yīn jūn wèi wèn píng ān fǒu wèi hóu xiào   qián rén lái shū
hún shān xià jiā shǎng   péng xián shí yīng wǎng liào qīng yún wèi yǒu   shéi zhī bái piān néng zhǎng
tóu qīng bái píng   bié shí xiāng jiǔ qīng yáo biān mèi jiàn   qiān shù wàn shù kōng chán míng