送维谅上人归洞庭

唐代 皎然
从来湖上胜人间,远爱浮云独自还。 孤月空天见心地,寥寥一水镜中山。
cóng lái shàng shèng rén jiān   yuǎn ài yún hái
yuè kōng tiān jiàn xīn   liáo liáo shuǐ jìng zhōng shān