送万巨
把酒留君听琴,难堪岁暮离心。霜叶无风自落,
秋云不雨空阴。人愁荒村路细,马怯寒溪水深。
望断青山独立,更知何处相寻。
bǎ
把
jiǔ
酒
liú
留
jūn
君
tīng
听
qín
琴
,
nán
难
kān
堪
suì
岁
mù
暮
lí
离
xīn
心
。
。
shuāng
霜
yè
叶
wú
无
fēng
风
zì
自
luò
落
,
qiū
秋
yún
云
bù
不
yǔ
雨
kōng
空
yīn
阴
。
。
rén
人
chóu
愁
huāng
荒
cūn
村
lù
路
xì
细
,
mǎ
马
qiè
怯
hán
寒
xī
溪
shuǐ
水
shēn
深
。
。
wàng
望
duàn
断
qīng
青
shān
山
dú
独
lì
立
,
gèng
更
zhī
知
hé
何
chǔ
处
xiāng
相
xún
寻
。
。