送王仲求

宋代 李廌
飘风非焚轮,触石生孤云。 逍遥王真人,行行傲世纷。 斋戒断荤臭,日诵浮屠文。 敝袍游江海,耻与狐貉群。 吐纳全真气,鬓发垂如银。 十年临池学,自许登右军。 谦谦卑自牧,处约人皆忻。 扁舟忽云徂,欲扳心殷殷。 丈夫重诀别,儿女徒云云。 常闻释氏说,精进在殷懃。 红尘易汩没,跋涉惫力筋。 不如巢华山,修炼如老君。
piāo fēng fēi fén lún   chù shí shēng yún
xiāo yáo wáng zhēn rén   xíng xíng ào shì fēn
zhāi jiè duàn hūn chòu   sòng wén
páo yóu jiāng hǎi   chǐ qún
quán zhēn   bìn chuí yín
shí nián lín chí xué   dēng yòu jūn
qiān qiān bēi   chǔ yuē rén jiē xīn
piān zhōu yún   bān xīn yīn yīn
zhàng zhòng jué bié   ér yún yún
cháng wén shì shì shuō   jīng jìn zài yīn qín
hóng chén   shè bèi jīn
cháo huà shān   xiū liàn lǎo jūn