送汪仲嘉待制奉祠归四明,分韵得论字

宋代 范成大
丹霄碧海眇高骞,厌直承明却自论。 宝马十年听漏箭,扁舟一雨看潮痕。 侍臣相忆松门远,归客还怜菊径存。 清润要非山泽相,又烦一札下云根。
dān xiāo hǎi miǎo gāo qiān   yàn zhí chéng míng què lùn
bǎo shí nián tīng lòu jiàn   piān zhōu kàn cháo hén
shì chén xiāng sōng mén yuǎn   guī hái lián jìng cún
qīng rùn yào fēi shān xiāng   yòu fán zhá xià yún gēn