送王颖悟归左绵

唐代 灵一
客意天南兴已阑,不堪言别向仙官。梦摇玉珮随旄节, 心到金华忆杏坛。荒郊极望归云尽,瘦马空嘶落日残。 想得故山青霭里,泉声入夜独潺潺。
tiān nán xīng lán   kān yán bié xiàng xiān guān mèng yáo pèi suí máo jié  
xīn dào jīn huá xìng tán huāng jiāo wàng guī yún jǐn   shòu kōng luò cán
xiǎng shān qīng ǎi   quán shēng chán chán