送王希积训导归西昌

明代 杨士奇
子家县城西,我家县城东。两家世婚媾,况复文献风。 我生甫十年,时节诣王氏。所重先代交,肯耻遗孽子。 王氏两尊翁,颙昂众具瞻。长翁春阳煦,次翁秋霜严。 矜我故人孙,每见垂接诱。或頫摩其颠,或引执其手。 随事赐诲教,不间精与粗。亦或厉颜色,绳过及砭愚。 我稍辨路蹊,两翁厌尘世。老成一凋亡,如矇迷所逝。 后来琼台公,亦得承切磋。终焉聚时少,不如别日多。 中岁仕京华,而翁亦继起。同在玉堂署,还同职文史。 同心奉四圣,两京三十春。出入常相比,居止常相邻。 有酒相劝酬,有诗相赓咏。襟怀同一清,冰雪炯相映。 众星不逮旦,松柏见严冬。向来亲好人,存者两衰翁。 王氏森佳儿,玉树照庭庑。顾我独何为,忧煎迫心苦。 子出自昆冈,佩服书与诗。他乡屡邂逅,无几辄乖离。 朝家有大事,匍匐万里至。因遂跻高堂,觐省慰亲意。 十月蓟北寒,朔风断河流。岂不恋侍下,公程迫难留。 我具斗酒酌,送子即远道。追惟子先祖,中怀惄如捣。 峨峨邑黉宫,诜诜于子师。问学资其求,言动表其仪。 才器之所成,必出良模范。子家崇庆守,前矩犹可鉴。 为教在立本,致道而笃行。逝川苟不息,沛然达沧溟。 坦坦白龙洲,湜湜金鱼浦。庶闻百里间,士习追邹鲁。
zi jiā xiàn chéng 西   jiā xiàn chéng dōng liǎng jiā shì hūn gòu   kuàng wén xiàn fēng
shēng shí nián   shí jié wáng shì suǒ zhòng xiān dài jiāo   kěn chǐ niè
wáng shì liǎng zūn wēng   yóng áng zhòng zhān zhǎng wēng chūn yáng   wēng qiū shuāng yán
jīn rén sūn   měi jiàn chuí jiē yòu huò diān   huò yǐn zhí shǒu
suí shì huì jiào   jiān jīng huò yán   shéng guò biān
shāo biàn   liǎng wēng yàn chén shì lǎo chéng diāo wáng   méng suǒ shì
hòu lái qióng tái gōng   chéng qiē cuō zhōng yān shí shǎo   bié duō
zhōng suì shì jīng huá   ér wēng tóng zài táng shǔ   hái tóng zhí wén shǐ
tóng xīn fèng shèng   liǎng jīng sān shí chūn chū cháng xiāng   zhǐ cháng xiāng lín
yǒu jiǔ xiāng quàn chóu   yǒu shī xiāng gēng yǒng jīn huái 怀 tóng qīng   bīng xuě jiǒng xiāng yìng
zhòng xīng dǎi dàn   sōng bǎi jiàn yán dōng xiàng lái qīn hǎo rén   cún zhě liǎng shuāi wēng
wáng shì sēn jiā ér   shù zhào tíng wéi   yōu jiān xīn
zi chū kūn gāng   pèi shū shī xiāng xiè hòu   zhé guāi
cháo jiā yǒu shì   wàn zhì yīn suì gāo táng   jìn shěng wèi qīn
shí yuè běi hán   shuò fēng duàn liú liàn shì xià   gōng chéng nán liú
dǒu jiǔ zhuó   sòng zi yuǎn dào zhuī wéi zi xiān   zhōng huái 怀 dǎo
é é hóng gōng   shēn shēn zi shī wèn xué qiú   yán dòng biǎo
cái zhī suǒ chéng   chū liáng fàn zi jiā chóng qìng shǒu   qián yóu jiàn
wèi jiào zài běn   zhì dào ér xíng shì chuān gǒu   pèi rán cāng míng
tǎn tǎn bái lóng zhōu   shí shí jīn shù wén bǎi jiān   shì zhuī zōu