送王孝子归成都

明代 杨士奇
蜀岭春雪消,秦淮新水衍。万里蜀中人,见水思乡县。 去年在亲侧,今年在帝畿。非缘同产故,谁肯离亲闱。 一朝复一朝,思亲心若燬。问君刲股时,痛迫何如此。 初发白鹭洲,忽过黄鹤楼。巴陵寻旧里,荆门溯上游。 家林行渐迩,算程应预喜。猿啸岂关情,鹃啼空在耳。 倚门望莱衣,踉蹡五色归。供馔黄鱼美,登盘丹荔肥。 亲年方寿考,归来誓相保。长承膝下欢,不出门前道。
shǔ lǐng chūn xuě xiāo   qín huái xīn shuǐ yǎn wàn shǔ zhōng rén   jiàn shuǐ xiāng xiàn
nián zài qīn   jīn nián zài fēi yuán tóng chǎn   shuí kěn qīn wéi
zhāo zhāo   qīn xīn ruò huǐ wèn jūn kuī shí   tòng
chū bái zhōu   guò huáng lóu líng xún jiù   jīng mén shàng yóu
jiā lín xíng jiàn ěr   suàn chéng yīng yuán xiào guān qíng   juān kōng zài ěr
mén wàng lái   liàng qiàng guī gòng zhuàn huáng měi   dēng pán dān féi
qīn nián fāng shòu 寿 kǎo   guī lái shì xiāng bǎo zhǎng chéng xià huān   chū mén qián dào