送王推官赴官谯阳

明代 高启
久治乱所伏,国家失其防。 初如决洪流,拱手遍四方。 频年劳訏谟,欲补千百疮。 子为京师客,忠愤何慨慷。 濯冠捧书函,平明献朝堂。 上言固大业,下言振颓纲。 且为有万死,圣明察臣狂。 臣言倘获施,立能致时康。 宸居岂云远,遥指天中央。 鸡鸣列仙仗,九门洞开张。 谓宜只召见,拜起随班行。 上殿笏画地,论奏尽敷详。 如何竟报缺,不得瞻清光。 一官非所愿,欲令赴蛮荒。 徘徊出都门,风雨湿晓装。 行行过吴洲,木叶秋始黄。 逢予解鞍饮,激烈椎酒床。 平生忧时心,辛苦不自忘。 颇闻到官所,此去路尚长。 红日出雾迟,孤城海茫茫。 遗民似猿鹿,山谷多惊藏。 繁英艳踯躅,琐实推槟榔。 瘴疠况时作,投老恐子伤。 何不且少留,共骛豪华乡。 子笑不我顾,翩然决南翔。 明朝指鲸波,高帆若云扬。 去矣各异国,有意徒相望。
jiǔ zhì luàn suǒ   guó jiā shī fáng  
chū jué hóng liú   gǒng shǒu biàn fāng  
pín nián láo   qiān bǎi chuāng  
zi wèi jīng shī   zhōng fèn kǎi kāng  
zhuó guān pěng shū hán   píng míng xiàn cháo táng  
shàng yán   xià yán zhèn tuí gāng  
qiě wèi yǒu wàn   shèng míng chá chén kuáng  
chén yán tǎng huò shī   néng zhì shí kāng  
chén yún yuǎn   yáo zhǐ tiān zhōng yāng  
míng liè xiān zhàng   jiǔ mén dòng kāi zhāng  
wèi zhǐ zhào jiàn   bài suí bān háng  
shàng diàn 殿 huà   lùn zòu jǐn xiáng  
jìng bào quē   zhān qīng guāng  
guān fēi suǒ yuàn   lìng mán huāng  
pái huái chū dōu mén   fēng shī 湿 xiǎo zhuāng  
xíng xíng guò zhōu   qiū shǐ huáng  
féng jiě ān yǐn   liè chuí jiǔ chuáng  
píng shēng yōu shí xīn   xīn wàng  
wén dào guān suǒ   shàng zhǎng  
hóng chū chí   chéng hǎi máng máng  
mín shì yuán 鹿   shān duō jīng cáng  
fán yīng yàn zhí zhú   suǒ shí tuī bīng láng  
zhàng kuàng shí zuò   tóu lǎo kǒng zi shāng  
qiě shǎo liú   gòng háo huá xiāng  
zi xiào   piān rán jué nán xiáng  
míng cháo zhǐ jīng   gāo fān ruò yún yáng  
guó   yǒu xiāng wàng