送王覃

宋代 王安石
分走人间十五年,尘沙吹鬓各苍然。 山林渺渺长回首,儿女纷纷忽满前。 知子有才思奋发,嗟余无地与回旋。 相看一作奏吴别,身世何时两息肩。
fēn zǒu rén jiān shí nián   chén shā chuī bìn cāng rán
shān lín miǎo miǎo zhǎng huí shǒu   ér fēn fēn mǎn qián
zhī zi yǒu cái fèn   jiē huí xuán
xiāng kàn zuò zòu bié   shēn shì shí liǎng jiān