送王孟坚脩撰南归 其二

明代 杨士奇
从来欢聚意,不似别情深。爱子清如玉,论交已断金。 云霄开逸翮,山水称閒心。浩荡乾坤大,相思何处寻。
cóng lái huān   shì bié qíng shēn ài qīng   lùn jiāo duàn jīn
yún xiāo kāi   shān shuǐ chēng xián xīn hào dàng qián kūn   xiāng chǔ xún