送王考功西樵归里

清代 颜光敏
生不愿封万户侯,但愿百岁无离忧。绕床呼卢醒复醉,瞢腾不觉清商流。 向来思逐巫峡舟,君复垂翅归齐丘。瀛台荷花御沟柳,何时快作联镳游。 忆昔神仙邈相接,紫骝并剪三花鬣。同时卿相皆雁行,天人忽堕修罗劫。 回首刀砧梦犹怯,放臣意气凌荆聂。大江白浪高于山,歌笑中流掷轻楫。 焦山古鼎龙鸟文,駮荦颇类王司勋。苍松绿藓光不分,结成缥渺空中云。 尘埋波滚不能没,人间再出愁絪缊。江天安可无此君,玉堂绮席何足云。 一官再罢客常满,长斋绣佛矜迂诞。秋夜渐长日苦短,破除文字挥金碗。 忽睨苍生肺肝热,银瓶欲上丝绳断。古来贤达皆转蓬,尼山片席何曾暖。 鲛人泪迸明月珠,可怜弃掷沈泥涂。海水直下深万里,谁施铁网求珊瑚。 朝来日射黄金铺,鹤盖成阴水接轸。空劳天上悬冰壶,吁嗟归休乎大夫。
shēng yuàn fēng wàn hòu   dàn yuàn bǎi suì yōu rào chuáng xǐng zuì méng   téng jué qīng shāng liú    
xiàng lái zhú xiá zhōu   jūn chuí chì guī qiū yíng tái huā gōu liǔ   shí kuài zuò lián biāo yóu    
shén xiān miǎo xiāng jiē   liú bìng jiǎn sān huā liè tóng shí qīng xiàng jiē yàn háng tiān   rén duò xiū luó jié    
huí shǒu dāo zhēn mèng yóu qiè   fàng chén líng jīng niè jiāng bái làng gāo shān   xiào zhōng liú zhì qīng    
jiāo shān dǐng lóng niǎo wén   luò lèi wáng xūn cāng sōng xiǎn 绿 guāng fēn jié   chéng piǎo miǎo kōng zhōng yún    
chén mái gǔn néng méi   rén jiān zài chū chóu yīn yūn jiāng tiān ān jūn   táng yún    
guān zài cháng mǎn   cháng zhāi xiù jīn dàn qiū jiàn cháng duǎn   chú wén huī jīn wǎn    
cāng shēng fèi gān   yín píng shàng shéng duàn lái xián jiē zhuǎn péng   shān piàn zēng nuǎn    
jiāo rén lèi bèng míng yuè zhū   lián zhì shěn hǎi shuǐ zhí xià shēn wàn shuí   shī tiě wǎng qiú shān    
zhāo lái shè huáng jīn   gài chéng yīn shuǐ jiē zhěn kōng láo tiān shàng xuán bīng   jiē guī xiū dài