送汪谷受之京
几度秋花君未归,风尘无倦鬓丝稀。邺城日久频弹剑,燕地寒多早授衣。
兵甲愁中生事薄,江湖梦里旧交违。逢人自说黄山胜,却忆松萝静掩扉。
jǐ
几
dù
度
qiū
秋
huā
花
jūn
君
wèi
未
guī
归
,
fēng
风
chén
尘
wú
无
juàn
倦
bìn
鬓
sī
丝
xī
稀
yè
。
chéng
邺
rì
城
jiǔ
日
pín
久
dàn
频
jiàn
弹
yàn
剑
,
dì
燕
hán
地
duō
寒
zǎo
多
shòu
早
yī
授
衣
。
bīng
兵
jiǎ
甲
chóu
愁
zhōng
中
shēng
生
shì
事
báo
薄
,
jiāng
江
hú
湖
mèng
梦
lǐ
里
jiù
旧
jiāo
交
wéi
违
féng
。
rén
逢
zì
人
shuō
自
huáng
说
shān
黄
shèng
山
què
胜
,
yì
却
sōng
忆
luó
松
jìng
萝
yǎn
静
fēi
掩
扉
。