送王公济归武昌歌

明代 李东阳
武昌何雄哉,高藩巨镇天为开。舜遣神功下疏凿,始见长江大汉衮衮从空来。 连山崩腾若奔马,三十六矶水如泻。平川渺渺原茫茫,瞥视孤城如一瓦。 英雄割据三千年,圣代乾坤尽陶冶。翚飞井络周,沓乎其间不独帆樯往来者。 吾尝南游吴,西入楚,登胭脂,望鹦鹉。夜月山横赤壁坡,晴沙日射黄金浦。 是时怀故乡,吊前古,吴周黄,晋陶庾。奸如曹瞒猥黄祖,馀子碌碌安足数。 方今脩文复偃武,家诗书,士冠组。地灵人杰真快睹,予独无能愧乡土。 王君磊落人中豪,十年书剑随游遨。抚挥七怨动流水,点染万象归秋毫。 有时纵笔作词赋,出入经史窥风骚。岂徒文思比唐勃,应遣颂声如汉褒。 南宫四举不一荐,骏马未脱盐车劳。君今拂衣去,京阙瀛海浩荡蓬山高。 高歌向空空宇阔,白日鼓枻凌风涛。昔作凤朝阳,今为鹤鸣皋。 携手欲止之,江流正滔滔。丈夫离别各有志,不学世上儿女声嗷嗷。 赠君明月为钩虹作线,归向江头掣巨鳌。
chāng xióng zāi   gāo fān zhèn tiān wèi kāi shùn qiǎn shén gōng xià shū záo shǐ   jiàn cháng jiāng hàn gǔn gǔn cóng kōng lái    
lián shān bēng téng ruò bēn   sān shí liù shuǐ xiè píng chuān miǎo miǎo yuán máng máng piē   shì chéng    
yīng xióng sān qiān nián   shèng dài qián kūn jǐn táo huī fēi jǐng luò zhōu   jiān fān qiáng wǎng lái zhě    
cháng nán yóu   西 chǔ   dēng yān zhī   wàng yīng yuè shān héng chì qíng   shā shè huáng jīn    
shì shí huái 怀 xiāng   diào qián   zhōu huáng   jìn táo jiān cáo mán wěi huáng   zi ān shù    
fāng jīn xiū wén yǎn   jiā shī shū   shì guān líng rén jié zhēn kuài   néng kuì xiāng    
wáng jūn lěi luò rén zhōng háo   shí nián shū jiàn suí yóu áo huī yuàn dòng liú shuǐ diǎn   rǎn wàn xiàng guī qiū háo    
yǒu shí zòng zuò   chū jīng shǐ kuī fēng sāo wén táng yīng   qiǎn sòng shēng hàn bāo    
nán gōng jiàn   jùn wèi tuō yán chē láo jūn jīn jīng   quē yíng hǎi hào dàng péng shān gāo    
gāo xiàng kōng kōng kuò   bái líng fēng tāo zuò fèng zhāo yáng jīn   wèi míng gāo    
xié shǒu zhǐ zhī   jiāng liú zhèng tāo tāo zhàng bié yǒu zhì   xué shì shàng ér shēng áo áo    
zèng jūn míng yuè wèi gōu hóng zuò xiàn 线   guī xiàng jiāng tóu chè áo