送王道士还山

唐代 李颀
嵩阳道士餐柏实,居处三花对石室。心穷伏火阳精丹, 口诵淮王万毕术。自言神诀不可求,我师闻之玄圃游。 出入彤庭佩金印,承恩赫赫如王侯。双峰树下曾受业, 应传肘后长生法。吾闻仙地多后身,安知不是具茨人。 玉膏清泠瀑泉水,白云溪中日方此。后今不见数十年, 鬓发颜容只如是。先生舍我欲何归,竹杖黄裳登翠微。 当有岩前白蝙蝠,迎君日暮双来飞。
sōng yáng dào shì cān bǎi shí   chǔ sān huā duì shí shì xīn qióng huǒ yáng jīng dān  
kǒu sòng huái wáng wàn shù yán shén jué qiú   shī wén zhī xuán yóu
chū tóng tíng pèi jīn yìn   chéng ēn wáng hóu shuāng fēng shù xià céng shòu  
yīng chuán zhǒu hòu cháng shēng wén xiān duō hòu shēn   ān zhī shì rén
gāo qīng líng quán shuǐ   bái yún zhōng fāng hòu jīn jiàn shù shí nián  
bìn yán róng zhī shì xiān sheng shě guī   zhú zhàng huáng shang dēng cuì wēi
dāng yǒu yán qián bái biān   yíng jūn shuāng lái fēi