送同志往寺读书

明代 王恭
一灯寒夜掩空门,万卷经书自讨论。身寄河沙离独劫,心游洙泗得真源。 天花细逐芸香落,法雨微滋带草寒。知尔逍遥钟梵里,学成休负远天恩。
dēng hán yǎn kōng mén   wàn juàn jīng shū tǎo lùn shēn shā jié xīn   yóu zhū zhēn yuán    
tiān huā zhú yún xiāng luò   wēi dài cǎo hán zhī ěr xiāo yáo zhōng fàn xué   chéng xiū yuǎn tiān ēn