送陶氏妇兼寄纯甫

宋代 王安石
云结川原暗,风连草木萎。 遥瞻季行役,正对女伤悲。 梦事中千变,生涯老百罹。 更惭无道力,临路涕交颐。
yún jié chuān yuán àn   fēng lián cǎo wēi  
yáo zhān xíng   zhèng duì shāng bēi  
mèng shì zhōng qiān biàn   shēng lǎo bǎi  
gèng cán dào   lín jiāo