送汤朝美还金坛

宋代 韩元吉
腾驹轻卧驼,野蔓欺落木。 举头便干霄,春至亦重绿。 人生百年内,万事纷过目。 得为蠖步伸,失作蠵颈缩。 古来旷达士,一视等蛮触。 功名本时命,用舍岂荣辱。 汤公涉南荒,岁月犹转毂。 几年卧新州,宁肯事鸡卜。 身安一瓢饮,志大五车读。 朅来灵山隈,跫然慰虚谷。 濯足山下泉,爱我泉上竹。 相从一长笑,忍效阮生哭。 胸中经济略,欲语动惊俗。 谁知天意回,归棹如许速。 春风正浩荡,江水清可掬。 海涛拍千峰,挂席下浮玉。 遥欣倚门念,三径欢僮仆。 送君得无恨,我步嗟局促。 要看万里途,更试籋云足。 家山幸毋留,吾皇思陈牍。
téng qīng tuó   màn luò  
tóu biàn 便 gàn xiāo   chūn zhì zhòng 绿  
rén shēng bǎi nián nèi   wàn shì fēn guò  
wèi huò shēn   shī zuò jǐng suō  
lái kuàng shì   shì děng mán chù  
gōng míng běn shí mìng   yòng shè róng  
tāng gōng shè nán huāng   suì yuè yóu zhuǎn  
nián xīn zhōu   nìng kěn shì bo  
shēn ān piáo yǐn   zhì chē  
qiè lái líng shān wēi   qióng rán wèi  
zhuó shān xià quán   ài quán shàng zhú  
xiāng cóng cháng xiào   rěn xiào ruǎn shēng  
xiōng zhōng jīng lüè   dòng jīng  
shéi zhī tiān huí   guī zhào  
chūn fēng zhèng hào dàng   jiāng shuǐ qīng  
hǎi tāo pāi qiān fēng   guà xià  
yáo xīn mén niàn   sān jìng huān tóng  
sòng jūn hèn   jiē  
yào kàn wàn   gèng shì niè yún  
jiā shān xìng liú   huáng chén