送孙子高

宋代 王安石
荡漾江南客,融怡席上珍。 一樽相别酒,千里独归人。 客路贫堪病,交情远更亲。 自惭儿女意,失泪滴衣巾。
dàng yàng jiāng nán   róng shàng zhēn
zūn xiāng bié jiǔ   qiān guī rén
pín kān bìng   jiāo qing yuǎn gèng qīn
cán ér   shī lèi jīn