送孙仲文行台之召

金朝 段成己
仲也何人斯,不满六尺长。言议閒英发,入耳音琅琅。 胸怀湛秋水,面目严清霜。读书及城旦,寓迹凫鹥行。 自公少馀暇,婉愉奉高堂。甘旨未及亲,有饭不敢尝。 颜色或未怡,綵衣戏亲傍。执丧三年中,哀慕如新丧。 回思顾复劳,此意何时忘。日闻辟书下,且喜还且伤。 捧檄念吾亲,不觉涕泗滂。拔英外台选,列布皆圭璋。 掾吏须几人,亦必求循良。世人岂无才,要以德自将。 纠擿谁弗能,吾心恐无常。诗人有明诫,茹柔吐其刚。 孝为百行先,子孝吾既详。苟能推此心,前路未易量。 慇勤养云翼,行矣勿悤忙。
zhòng rén   mǎn liù chǐ zhǎng yán xián yīng   ěr yīn láng láng
xiōng huái 怀 zhàn qiū shuǐ   miàn yán qīng shuāng shū chéng dàn   xíng
gōng shǎo xiá   wǎn fèng gāo táng gān zhǐ wèi qīn   yǒu fàn gǎn cháng
yán huò wèi   cǎi qīn bàng zhí sàng sān nián zhōng   āi xīn sàng
huí láo   shí wàng wén shū xià   qiě hái qiě shāng
pěng niàn qīn   jué pāng yīng wài tái xuǎn   liè jiē guī zhāng
yuàn rén   qiú xún liáng shì rén cái   yào jiāng
jiū shuí néng   xīn kǒng cháng shī rén yǒu míng jiè   róu gāng
xiào wèi bǎi xíng xiān   zi xiào xiáng gǒu néng tuī xīn   qián wèi liàng
yīn qín yǎng yún   xíng cōng máng