送孙逸人归庐山

唐代 齐己
独自担琴鹤,还归瀑布东。逍遥非俗趣,杨柳谩春风。 草绕村程绿,花盘石磴红。他时许相觅,五老乱云中。
dān qín   hái guī dōng xiāo yáo fēi   yáng liǔ mán chūn fēng
cǎo rào cūn chéng 绿   huā pán shí dèng hóng shí xiāng   lǎo luàn yún zhōng