送孙宪就任除秘监赴召

宋代 舒邦佐
阊阖排云叫玉旒,延龄不相白麻收。 圜桥留住不肯住,古来只说阳道州。 千载风流正相似,难处郊禋能有几。 不顾诸郎尚白丁,扁舟夜发浮湘水。 富贵酖人如蜜甜,小儿嗜蜜几曾嫌。 全家先遯无人觉,惟有诚斋句里拈。 回雁峰前再秋色,哀矜折狱多阴德。 弹压湖山处处春,楚波不动平如席。 不论朱墨细如麻,夜判千张烛有花。 老吏相看惊吐舌,如箭中的无少差。 世上纷纷几桃李,过却韶华尽纷委。 老松阅世傲风霜,万牛挽入明光里。 蓬莱弱水多逆船,人生一到已称仙。 重来况是文章伯,岂但旧物王青毡。 一佛出世从此度,紫薇花下皆平步。 更看健笔缴词头,恰似当时在言路。 六一老仙赞万微,益公首转造化机。 庐陵自有三台种,他日声名翦样齐。 三十年前韩一识,三十年后供吏役。 朝天好施一丸丹,教我春风生羽翼。
chāng pái yún jiào liú   yán líng xiāng bái shōu  
huán qiáo liú zhù kěn zhù   lái zhǐ shuō yáng dào zhōu  
qiān zǎi fēng liú zhèng xiāng   nán chǔ jiāo yīn néng yǒu  
zhū láng shàng bái dīng   piān zhōu fèi xiāng shuǐ  
guì zhèn rén tián   xiǎo ér shì zēng xián  
quán jiā xiān dùn rén jué   wéi yǒu chéng zhāi niān  
huí yàn fēng qián zài qiū   āi jīn shé duō yīn  
tán shān chù chù chūn   chǔ dòng píng  
lùn zhū   pàn qiān zhāng zhú yǒu huā  
lǎo xiāng kàn jīng shé   jiàn zhōng de shǎo chà  
shì shàng fēn fēn táo   guò què sháo huá jǐn fēn wěi  
lǎo sōng yuè shì ào fēng shuāng   wàn niú wǎn míng guāng  
péng lái ruò shuǐ duō chuán   rén shēng dào chēng xiān  
chóng lái kuàng shì wén zhāng   dàn jiù wáng qīng zhān  
chū shì cóng   wēi huā xià jiē píng  
gèng kàn jiàn jiǎo tóu   qià dāng shí zài yán  
liù lǎo xiān zàn wàn wēi   gōng shǒu zhuǎn zào huà  
líng yǒu sān tái zhǒng   shēng míng jiǎn yàng  
sān shí nián qián hán shí   sān shí nián hòu gōng  
cháo tiān hào shī wán dān   jiào chūn fēng shēng