送笋芍药与公择二首

宋代 苏轼
久客厌虏馔,(蜀人谓东北人虏子。 )枵然思南烹。 故人知我意,千里寄竹萌。 骈头玉婴儿,一一脱锦衤朋。 庖人应未识,旅人眼先明。 我家拙厨膳,彘肉芼芜菁。 送与江南客,烧煮配香粳。 今日忽不乐,折尽园中花。 园中亦何有,芍药袅残葩。 久旱复遭雨,纷披乱泥沙。 不折亦安用,折去还可嗟。 弃掷亮未能,送与谪仙家。 还将一枝春,插向两髻丫。
jiǔ yàn zhuàn     shǔ rén wèi dōng běi rén  
  xiāo rán nán pēng  
rén zhī   qiān zhú méng  
pián tóu yīng ér   tuō jǐn péng  
páo rén yīng wèi shí   rén yǎn xiān míng  
jiā zhuō chú shàn   zhì ròu mào jīng  
sòng jiāng nán   shāo zhǔ pèi xiāng jīng  
jīn   zhé jǐn yuán zhōng huā  
yuán zhōng yǒu   sháo yào niǎo cán  
jiǔ hàn zāo   fēn luàn shā  
zhé ān yòng   zhé hái jiē  
zhì liàng wèi néng   sòng zhé xiān jiā  
hái jiāng zhī chūn   chā xiàng liǎng