送孙会之县尉秩满归庐陵

宋代 许及之
人生贵相知,不在相逢早。庐陵说三孙,修名惬诸老。 伯也吾同年,久别心杲杲。季也真可人,一见颜色好。 金石出几杖,握手屡倾倒。屈魂虽尚醒,贾骨久云槁。 微君写穷愁,何以慰怀抱。再见一尉更,取别何草草。 回视徒四壁,蝉声缀吟藁。向来雕斲工,见辄迹如扫。 汲深无新泉,送子惭涸潦。珍重皎洁姿,相期在斯道。
rén shēng guì xiāng zhī   zài xiāng féng zǎo líng shuō sān sūn xiū   míng qiè zhū lǎo    
tóng nián   jiǔ bié xīn gǎo gǎo zhēn rén   jiàn yán hǎo    
jīn shí chū zhàng   shǒu qīng dǎo hún suī shàng xǐng jiǎ   jiǔ yún gǎo    
wēi jūn xiě qióng chóu   wèi huái 怀 bào zài jiàn wèi gèng   bié cǎo cǎo    
huí shì   chán shēng zhuì yín gǎo xiàng lái diāo zhuó gōng jiàn   zhé sǎo    
shēn xīn quán   sòng zi cán lǎo zhēn zhòng jiǎo jié xiāng 姿   zài dào