送宋叔海郎中总领湖北

宋代 郑刚中
余生得奇疾,傲世事矜倨。 错落气少合,指摘心不恕。 人亦谓可憎,不作朋友数。 自分与西山,终焉约良俉。 忆昨奉严召,孤迹踏朝路。 枫落天江冷,此是识君处。 东厨窃馀饩,西府共官团。 文书入同阅,茵冯出联驭。 从违一毫发,所适无异趣。 重愧牛铎凡,不与黄钟迕。 霜啼入天衢,先我呈远步。 所幸时从容,一笑或相遇。 君今持使节,忽此戒徒御。 分袂固良苦,馀怀尚能布。 北方暗虏马,君相勤远虑。 正当收杞梓,留作庙堂助。 何为使吾子,千里治财赋。 苍璧白鹿皮,似亦天所措。 君如玉壶冰,透里无滓污。 清诗近道要,容易不肯吐。 人於寸管中,时见斑一露。 其如济剧手,妙敏难悉疏。 刀硎未轻发,千牛已神怖。 使图中兴业,吾知有馀裕。 无乃上流势,貔虎夕屯聚。 三军傥不饱,难以责坚戍。 千金日致之,又惧民生蠹。 聊烦笑谈顷,非君可谁付。 长江八月风,帆饱舟楫具。 结束持行李,功名戒迟暮。 如闻豫章北,下接武昌渡。 公馀一樽酒,时可对亲故。 孰与红尘中,轮蹄日驰骛。 嗟余蒲柳姿,领发已垂素。 双溪有小园,清流锁烟雾。 年来枕边梦,合眼见鸥鹭。 焉堪久劳役,短豆成恋顾。 不待相汰逐,襥被行亦去。 今兹怀别恨,密坐不能诉。 酒阑可无言,君行已称遽。
shēng de   ào shì shì jīn
cuò luò shǎo   zhǐ zhāi xīn shù
rén wèi zēng   zuò péng you shù
fēn 西 shān   zhōng yān yuē liáng
zuó fèng yán zhào   cháo
fēng luò tiān jiāng lěng   shì shí jūn chù
dōng chú qiè   西 gòng guān tuán
wén shū tóng yuè   yīn féng chū lián
cóng wéi háo   suǒ shì
zhòng kuì niú duó fán   huáng zhōng
shuāng tiān   xiān chéng yuǎn
suǒ xìng shí cóng róng   xiào huò xiāng
jūn jīn chí shǐ 使 jié   jiè
fēn mèi liáng   huái 怀 shàng néng
běi fāng àn   jūn xiāng qín yuǎn
zhèng dāng shōu   liú zuò miào táng zhù
wéi shǐ 使   qiān zhì cái
cāng bái 鹿   shì tiān suǒ cuò
jūn bīng   tòu
qīng shī jìn dào yào   róng kěn
rén cùn guǎn zhōng   shí jiàn bān
shǒu   miào mǐn nán shū
dāo xíng wèi qīng   qiān niú shén
shǐ 使 zhōng xīng   zhī yǒu
nǎi shàng liú shì   tún
sān jūn tǎng bǎo   nán jiān shù
qiān jīn zhì zhī   yòu mín shēng
liáo fán xiào tán qǐng   fēi jūn shuí
cháng jiāng yuè fēng   fān bǎo zhōu
jié shù chí xíng   gōng míng jiè chí
wén zhāng běi   xià jiē chāng
gōng zūn jiǔ   shí duì qīn
shú hóng chén zhōng   lún chí
jiē liǔ 姿   lǐng chuí
shuāng yǒu xiǎo yuán   qīng liú suǒ yān
nián lái zhěn biān mèng   yǎn jiàn ōu
yān kān jiǔ láo   duǎn dòu chéng liàn
dài xiāng tài zhú   bèi xíng
jīn huái 怀 bié hèn   zuò néng
jiǔ lán yán   jūn xíng chēng