送宋君用游辇下

宋代 苏轼
暴雨涨荒溪,尺水生洪流。 中有泼泼鲤,泛然方快游。 安知赤日烁,沸浪生浮沤。 石密岸狭束,鳞鬣窘若囚。 一失在藻乐,遂有辙鲋忧。 誓将泛江湖,雪此喣沫羞。 江湖与荒溪,巨细虽不侔。 此流彼之派,联接讵阻修。 超然奋跃去,势若鹰离韝。 浮沉谢群蛙,窟穴依长洲。 洗刷沮洳泥,被服白纹裘。 谁知岁月久,涌浪生咽喉。 赖尔溪中物,虽困有远谋。 不似沼沚间,四合狱万鲰。 纵知有江湖,绵绵隔山丘。 人生岂异此,穷达皆有由。 吾乡广平君,少与轻薄游。 堆金等屋梁,{左禾右罢}稏百顷秋。 朝廷罗红颜,夜庖炙肥牛。 落魄穷书生,多以金帛收。 高赀一朝尽,里巷谁青眸。 儿女号饥寒,亲友寡馈賙。 中夜起长叹,慷慨商声讴。 我非田农家,安能事粗耰。 又非将帅种,不惯挥戈矛。 平生负壮气,岂可遂尔休。 今我中丞公,位隆职兼优。 官爵连九族,一门千骅骝。 虽云富贵殊,敢以贫贱投。 姻戚苦未远,我困岂我{左寿右鬼}。 八月秋风高,驾言动轻輈。 将行来告别,求赠安敢廋。 嗟子穷已甚,倚伏理亦周。 溪鱼解如此,况子知公侯。 马壮仆正健,去去其无留。
bào zhǎng huāng   chǐ shuǐ shēng hóng liú  
zhōng yǒu   fàn rán fāng kuài yóu  
ān zhī chì shuò   fèi làng shēng ōu  
shí àn xiá shù   lín liè jiǒng ruò qiú  
shī zài zǎo   suì yǒu zhé yōu  
shì jiāng fàn jiāng   xuě xiū  
jiāng huāng   suī móu  
liú zhī pài   lián jiē xiū  
chāo rán fèn yuè   shì ruò yīng gōu  
chén xiè qún   xué cháng zhōu  
shuā   bèi bái wén qiú  
shéi zhī suì yuè jiǔ   yǒng làng shēng yān hóu  
lài ěr zhōng   suī kùn yǒu yuǎn móu  
shì zhǎo zhǐ jiān   wàn zōu  
zòng zhī yǒu jiāng   mián mián shān qiū  
rén shēng   qióng jiē yǒu yóu  
xiāng guǎng 广 píng jūn   shǎo qīng yóu  
duī jīn děng liáng     { zuǒ yòu   } bǎi qǐng qiū  
cháo tíng luó hóng yán   páo zhì féi niú  
luò qióng shū shēng   duō jīn shōu  
gāo zhāo jǐn   xiàng shuí qīng móu  
ér hào hán   qīn yǒu guǎ kuì zhōu  
zhōng cháng tàn   kāng kǎi shāng shēng ōu  
fēi tián nóng jiā   ān néng shì yōu  
yòu fēi jiàng shuài zhǒng   guàn huī máo  
píng shēng zhuàng   suì ěr xiū  
jīn zhōng chéng gōng   wèi lóng zhí jiān yōu  
guān jué lián jiǔ   mén qiān huá liú  
suī yún guì shū   gǎn pín jiàn tóu  
yīn wèi yuǎn   kùn   { zuǒ shòu 寿 yòu guǐ   }  
yuè qiū fēng gāo   jià yán dòng qīng zhōu  
jiāng xíng lái gào bié   qiú zèng ān gǎn sōu  
jiē zi qióng shèn   zhōu  
jiě   kuàng zi zhī gōng hóu  
zhuàng zhèng jiàn   liú