送思上人还霅上

明代 释宗泐
玄冬雨雪方载阴,闭门黄叶和云深。重冈复岭乌不度,岂有远客来相寻。 怜君两屐无新齿,足趼荒途五百里。扪萝高陟麻姑坛,斧冰乱涉琴高水。 为我岩居十日留,夜窗说尽东西州。平生故人得消息,既有新喜仍新愁。 我方无以慰幽独,子来何迟去何速。山川悠悠锡影孤,海阔天高一黄鹄。 谢君相知未深厚,索我诗词我何有。自嗟百挫英气摧,敢以文字誇人口。 君当盛年宜自强,美玉雕琢为圭璋。明朝别后母相忘,水晶宫里泾川傍。
xuán dōng xuě fāng zǎi yīn   mén huáng xié yún shēn zhòng gāng lǐng   yǒu yuǎn lái xiāng xún
lián jūn liǎng xīn chǐ 齿   jiǎn huāng bǎi mén luó gāo zhì tán   bīng luàn shè qín gāo shuǐ
wèi yán shí liú   chuāng shuō jǐn dōng 西 zhōu píng shēng rén xiāo xi   yǒu xīn réng xīn chóu
fāng wèi yōu   lái chí shān chuān yōu yōu yǐng   hǎi kuò tiān gāo huáng
xiè jūn xiāng zhī wèi shēn hòu   suǒ shī yǒu jiē bǎi cuò yīng cuī   gǎn wén kuā rén kǒu
jūn dāng shèng nián qiáng   měi diāo zhuó wèi guī zhāng míng cháo bié hòu xiāng wàng   shuǐ jīng gōng jīng chuān bàng