送蜀客

宋代 周文璞
都市今重到,文园更倦游。 依依返穷峡,得得上归舟。 往事深能忆,沈疴久合瘳。 行经古祠庙,应酹旧山丘。 梁甫遗馨在,降笺杀气浮。 白衣犹肯出,黄里不包羞。 一听巴人曲,多贻汉玺忧。 花蒙尘漠漠,苑抱水悠悠。 蠢尔狂童辈,俱为灭族囚。 坤维元自正,栈阁未应修。 管乐谁能并,卿云亦可俦。 时哉著俦杌,聊以畔牢愁。 硉矹重开险,销沉万垒秋。 堂留石室画,歌尚竹枝讴。 寒蚻催逋客,啼鹃识故侯。 屈沱尝角黍,岷岭看牵牛。 从此多谈晏,逢谁共劝酬。 近前持砚削,成列抱箜篌。 近岁安枢相,宣威在益州。 君归如访谒,朝论必咨诹。 列圣方垂统,群公亦好修。 焚烧已郿坞,诛殛到讙兜。 虎豹参差束,魑{内虚外鬼}次第投。 衣冠通海峤,干羽格蛮陬。 江寇何劳服,淮田亦粗收。 旌旃仍使传,炮烙任兜鍪。 玄象摧天狗,昌陵控玉虬。 嗟嗟几上肉,断断幄中筹。 贡锦资藩辅,缄辞告帝谋。 声名与勋烈,应逐汉江流。
shì jīn zhòng dào   wén yuán gèng juàn yóu  
fǎn qióng xiá   de de shàng guī zhōu  
wǎng shì shēn néng   shěn jiǔ chōu  
xíng jīng miào   yīng lèi jiù shān qiū  
liáng xīn zài   jiàng jiān shā  
bái yóu kěn chū   huáng bāo xiū  
tīng rén   duō hàn yōu  
huā méng chén   yuàn bào shuǐ yōu yōu  
chǔn ěr kuáng tóng bèi   wèi miè qiú  
kūn wéi yuán zhèng   zhàn wèi yìng xiū  
guǎn yuè shuí néng bìng   qīng yún chóu  
shí zāi zhù chóu   liáo pàn láo chóu  
chóng kāi xiǎn   xiāo chén wàn lěi qiū  
táng liú shí shì huà   shàng zhú zhī ōu  
hán zhá cuī   juān shí hòu  
tuó cháng jiǎo shǔ   mín lǐng kàn qiān niú  
cóng duō tán yàn   féng shuí gòng quàn chóu  
jìn qián chí yàn xuē   chéng liè bào kōng hóu  
jìn suì ān shū xiāng   xuān wēi zài zhōu  
jūn guī fǎng 访   cháo lùn zōu  
liè shèng fāng chuí tǒng   qún gōng hǎo xiū  
fén shāo méi   zhū dào huān dōu  
bào cēn shù   chī   { nèi wài guǐ   } tóu  
guān tōng hǎi qiáo   gàn mán zōu  
jiāng kòu láo   huái tián shōu  
jīng zhān réng shǐ 使 chuán   páo luò rèn dōu móu  
xuán xiàng cuī tiān gǒu   chāng líng kòng qiú  
jiē jiē shàng ròu   duàn duàn zhōng chóu  
gòng jǐn fān   jiān gào móu  
shēng míng xūn liè   yīng zhú hàn jiāng liú