松树

唐代 元稹
华山高幢幢,上有高高松。株株遥各各,叶叶相重重。 槐树夹道植,枝叶俱冥蒙。既无贞直干,复有罥挂虫。 何不种松树,使之摇清风。秦时已曾种,憔悴种不供。 可怜孤松意,不与槐树同。闲在高山顶,樛盘虬与龙。 屈为大厦栋,庇荫侯与公。不肯作行伍,俱在尘土中。
huà shān gāo chuáng chuáng   shàng yǒu gāo gāo sōng zhū zhū yáo   xiāng chóng chóng
huái shù jiā dào zhí   zhī míng méng zhēn zhí gàn   yǒu juàn guà chóng
zhǒng sōng shù   shǐ 使 zhī yáo qīng fēng qín shí céng zhǒng   qiáo cuì zhǒng gōng
lián sōng   huái shù tóng xián zai gāo shān dǐng   jiū pán qiú lóng
wèi shà dòng   yìn hóu gōng kěn zuò háng   zài chén zhōng