送时仲西归

宋代 李新
挂书牛角来东都,短小不长五尺余。 龙章凤姿蕲见用,回叱关吏身无繻。 志如鹗气虎,整束衣冠诧齐鲁。 膏油继晷不识眠,虀盐充肠久味苦。 尔来试拟观国宾,势笔四顾旁无人。 刘蕡射策不中彀,何蕃如家知有亲。 不平豪华愤四五载,虚老身姓三十春。 杜门读书破万卷,终教此道淳乎淳。 行行雪霜寒凝野,侵星据鞍跨羸马。 妻子评郎被褐还,玉柱机头差不下。 但夸舌在终可图,肯向明时惭达者。
guà shū niú jiǎo lái dōng dōu   duǎn xiǎo zhǎng chǐ
lóng zhāng fèng 姿 jiàn yòng   huí chì guān shēn
zhì è   zhěng shù guān chà
gào yóu guǐ shí mián   yán chōng cháng jiǔ wèi
ěr lái shì guān guó bīn   shì páng rén
liú fén shè zhōng gòu   fān jiā zhī yǒu qīn
píng háo huá fèn zài   lǎo shēn xìng sān shí chūn
mén shū wàn juàn   zhōng jiào dào chún chún
xíng xíng xuě shuāng hán níng   qīn xīng ān kuà léi
píng láng bèi hái   zhù tóu chà xià
dàn kuā shé zài zhōng   kěn xiàng míng shí cán zhě