送石应之司户归剡以室迩人远为韵
平生贪贤心,山川恨悠缅。
宁知日相见,怀抱竟不展。
樽酒了无暇,离情果深浅。
室迩犹许疎,况今乃真远。
píng
平
shēng
生
tān
贪
xián
贤
xīn
心
,
shān
山
chuān
川
hèn
恨
yōu
悠
miǎn
缅
。
níng
宁
zhī
知
rì
日
xiāng
相
jiàn
见
,
huái
怀
bào
抱
jìng
竟
bù
不
zhǎn
展
。
zūn
樽
jiǔ
酒
liǎo
了
wú
无
xiá
暇
,
lí
离
qíng
情
guǒ
果
shēn
深
qiǎn
浅
。
shì
室
ěr
迩
yóu
犹
xǔ
许
shū
疎
,
kuàng
况
jīn
今
nǎi
乃
zhēn
真
yuǎn
远
。