送侍讲学士邓善之辞官还钱塘 其四

元代 卢亘
风雨妒芳华,稂莠深嘉谷。天地岂不仁,盛德禀命独。 明廷萃群英,四门延穆穆。既卜渭水钓,又起傅岩筑。 声华何岌嶪,众辐辏一毂。銮坡俨清韵,硕人歌在轴。 愿言往从之,星驾命宜夙。岂知彼玄鸟,戢翼辞云屋。 幸无素丝悲,庶免穷途哭。
fēng fāng huá   láng yǒu shēn jiā tiān rén shèng   bǐng mìng    
míng tíng cuì qún yīng   mén yán bo wèi shuǐ diào yòu   yán zhù    
shēng huá   zhòng còu luán yǎn qīng yùn shuò   rén zài zhóu    
yuàn yán wǎng cóng zhī   xīng jià mìng zhī xuán niǎo   yún    
xìng bēi   shù miǎn qióng