送侍讲学士邓善之辞官还钱塘 其五

元代 卢亘
离离天星高,皓皓云月光。候雁过楚泽,蟋蟀鸣中堂。 天时谅难测,徒然多感伤。念子去意远,沈忧结衷肠。 忆昔初奉欢,露白春兰芳。清尊罢新制,妙趣深濠梁。 飞景急西匿,川流浩汤汤。玄发凄岁晚,木脱天雨霜。 蔓草岂容惜,松柏在高冈。
tiān xīng gāo   hào hào yún yuè guāng hòu yàn guò chǔ   shuài míng zhōng táng
tiān shí liàng nán   rán duō gǎn shāng niàn zi yuǎn   shěn yōu jié zhōng cháng
chū fèng huān   lòu bái chūn lán fāng qīng zūn xīn zhì   miào shēn háo liáng
fēi jǐng 西   chuān liú hào shāng shāng xuán suì wǎn   tuō tiān shuāng
màn cǎo róng   sōng bǎi zài gāo gāng