送侍讲学士邓善之辞官还钱塘

元代 卢亘
北门古深严,论思寄筹度。自非鸿才士,训诰何由作。 夫君出巴蜀,文采动京洛。十年掌丝纶,摛藻扬景铄。 荆璞抱瑾瑜,龙渊淬锋锷。肯献《上林赋》,宁居天禄阁。 即今观浙江,眷恋睎金雀。黄图郁紫氛,绛节生碧落。 依然难为情,清霜养飞藿。
běi mén shēn yán   lùn chóu fēi hóng 鸿 cái shì   xùn gào yóu zuò
jūn chū shǔ   wén cǎi dòng jīng luò shí nián zhǎng lún   chī zǎo yáng jǐng shuò
jīng bào jǐn   lóng yuān cuì fēng è kěn xiàn shàng lín 》,   níng tiān
jīn guān zhè jiāng   juàn liàn jīn què huáng fēn   jiàng jié shēng luò
rán nán wéi qíng   qīng shuāng yǎng fēi huò