送施丙卿

唐代 王质
嗣宗仲容天下无,施家更与阮家殊。舍人骑星上天衢,令君抱云守仙都。 氐房奎壁牛女虚,岂肯使人清晖孤。舍人桃李将吹嘘,青青白白并朱朱。 子昔绿水敷红蕖,速谢香火归诸胥。元丰欧阳元祐苏,黄晁张秦皆其徒。 子所标准前规摹,策勋岂不真良图。甘王楼下百日馀,展尽胸襟渺江湖。 今年大燎然洪炉,独此冰玉涵秋菰。玉山玉水清而腴,山南山北多仙庐。 居仁宝玦敲珊瑚,吉甫金椀倾醍醐。山东文豪尹大夫,银河赤岸通方壶。 三山仙伯飘飘俱,端明殿老争抟扶。子乃奔轶攀其须,明月在天不可呼。 掇拾堕黑云模糊,三台北斗韩尚书。芙蓉旌旗驻飞车,低挽凤凰追鲸鱼。 高搴麒麟起玉除,定不遗子鲛人珠。宜春宣曲骖皇舆,尚书许我能起予。 飞黄一向抛蟾蜍,不识尊意今何如。四十有六垂桑榆,西湖寒雪参清娱。 飞琼砰磕波文粗,卓玉棱嶒山骨癯。尚书尚书切勿疏,我久寂历西山隅。 尚书击鼓群龙趋,我岂不解吹笙竽。青枫红叶秋风初,风声猎猎摇江蒲,矫首河汉且长吁。
zōng zhòng róng tiān xià   shī jiā gèng ruǎn jiā shū shè rén xīng shàng tiān   lìng jūn bào yún shǒu xiān dōu
fáng kuí niú   kěn shǐ 使 rén qīng huī shè rén táo jiāng chuī   qīng qīng bái bái bìng zhū zhū
zi 绿 shuǐ hóng   xiè xiāng huǒ guī zhū yuán fēng ōu yáng yuán yòu   huáng cháo zhāng qín jiē
zi suǒ biāo zhǔn qián guī   xūn zhēn liáng gān wáng lóu xià bǎi   zhǎn jǐn xiōng jīn miǎo jiāng
jīn nián liáo rán hóng   bīng hán qiū shān shuǐ qīng ér   shān nán shān běi duō xiān
rén bǎo jué qiāo shān   jīn wǎn qīng shān dōng wén háo yǐn dài   yín chì àn tōng fāng
sān shān xiān piāo piāo   duān míng diàn 殿 lǎo zhēng tuán zi nǎi bēn pān   míng yuè zài tiān
duō shí duò hēi yún   sān tái běi dǒu hán shàng shū róng jīng zhù fēi chē   wǎn fèng huáng zhuī jīng
gāo qiān lín chú   dìng jiāo rén zhū chūn xuān cān huáng   shàng shū néng
fēi huáng xiàng pāo chán chú   shí zūn jīn shí yǒu liù chuí sāng   西 hán xuě cān qīng
fēi qióng pēng wén   zhuó léng céng shān shàng shū shàng shū qiē shū   jiǔ 西 shān
shàng shū qún lóng   jiě chuī shēng qīng fēng hóng qiū fēng chū   fēng shēng liè liè yáo jiāng   jiǎo shǒu hàn qiě cháng