送史兵曹判官赴楼烦

唐代 卢纶
渥洼龙种散云时,千里繁花乍别离。中有重臣承霈泽, 外无轻虏犯旌旗。山川自与郊坰合,帐幕时因水草移。 敢谢亲贤得琼玉,仲宣能赋亦能诗。
lóng zhǒng sàn yún shí   qiān fán huā zhà bié zhōng yǒu zhòng chén chéng pèi  
wài qīng fàn jīng shān chuān jiāo jiōng   zhàng shí yīn shuǐ cǎo
gǎn xiè qīn xián qióng   zhòng xuān néng néng shī