送师本行

宋代 陆文圭
鲁国几男子,陋巷称颜渊。 笔食何从出,赖有负郭田。 养志本无求,求人志可耿。 蜀翁古奇士,束书裹寒氈。 客来拥氈坐,客去挟书眠。 索供广文馀,催送司业钱。 玉瓶何处酒,翠侈谁家酒。 我乃遭数奇,彼胡钟美偏。 厄穷不自悦,静退儿为贤。 揖士搞讲席,呼儿嵯归船。 后游记何日,今别已高年。 感翁出处足,抚几心茫然。 握手出门去,梅雨暗江天。
guó nán   lòu xiàng chēng yán yuān  
shí cóng chū   lài yǒu guō tián  
yǎng zhì běn qiú   qiú rén zhì gěng  
shǔ wēng shì   shù shū guǒ hán zhān  
lái yōng zhān zuò   jiā shū mián  
suǒ gōng guǎng 广 wén   cuī sòng qián  
píng chǔ jiǔ   cuì chǐ shuí jiā jiǔ  
nǎi zāo shù   zhōng měi piān  
è qióng yuè   jìng tuì 退 ér wèi xián  
shì gǎo jiǎng   ér cuó guī chuán  
hòu yóu   jīn bié gāo nián  
gǎn wēng chū chù   xīn máng rán  
shǒu chū mén   méi àn jiāng tiān