送沈士赴苏州,李中丞招以诗赠行

唐代 杜牧
山城树叶红,下有碧溪水。溪桥向吴路,酒旗夸酒美。 下马此送君,高歌为君醉。念君苞材能,百工在城垒。 空山三十年,鹿裘挂窗睡。自言陇西公,飘然我知己。 举酒属吴门,今朝为君起。悬弓三百斤,囊书数万纸。 战贼即战贼,为吏即为吏。尽我所有无,惟公之指使。 予曰陇西公,滔滔大君子。常思抡群材,一为国家治。 譬如匠见木,碍眼皆不弃。大者粗十围,小者细一指。 cq橛与栋梁,施之皆有位。忽然竖明堂,一挥立能致。 予亦何为者,亦受公恩纪。处士有常言,残虏为犬豕。 常恨两手空,不得一马箠。今依陇西公,如虎傅两翅。 公非刺史材,当坐岩廊地。处士魁奇姿,必展平生志。 东吴饶风光,翠巘多名寺。疏烟亹亹秋,独酌平生思。 因书问故人,能忘批纸尾。公或忆姓名,为说都憔悴。
shān chéng shù hóng   xià yǒu shuǐ qiáo xiàng   jiǔ kuā jiǔ měi
xià sòng jūn   gāo wèi jūn zuì niàn jūn bāo cái néng   bǎi gōng zài chéng lěi
kōng shān sān shí nián   鹿 qiú guà chuāng shuì yán lǒng 西 gōng   piāo rán zhī
jiǔ shǔ mén   jīn zhāo wèi jūn xuán gōng sān bǎi jīn   náng shū shù wàn zhǐ
zhàn zéi zhàn zéi   wèi wéi jǐn suǒ yǒu   wéi gōng zhī zhǐ shǐ 使
yuē lǒng 西 gōng   tāo tāo jūn cháng lūn qún cái   wèi guó jiā zhì
jiàng jiàn   ài yǎn jiē zhě shí wéi   xiǎo zhě zhǐ
  c   q cq jué dòng   liáng shī zhī jiē yǒu wèi rán shù   míng táng huī
wéi zhě   shòu gōng ēn chǔ shì yǒu cháng yán   cán wèi quǎn shǐ
cháng hèn liǎng shǒu kōng   chuí jīn lǒng 西 gōng   liǎng chì
gōng fēi shǐ cái   dāng zuò yán láng chǔ shì kuí 姿   zhǎn píng shēng zhì
dōng ráo fēng guāng   cuì yǎn duō míng shū yān wěi wěi qiū   zhuó píng shēng
yīn shū wèn rén   néng wàng zhǐ wěi gōng huò xìng míng   wèi shuō dōu qiáo cuì