松声行

宋代 耶律铸
水深深,山重重,前溪后岭万苍松。我来秋雨霁,夜宿深山中。 霜寒千里龙蛇怒,岩谷萧条啸貔虎。波涛漾漾生秋寒,碧落无云自飞雨。 珑珑兀兀惊俗聋,馀韵飘萧散碧空。悠然策杖出门去,方知万壑生清风。 清欢一夕无今古,句引幽人风雅句。那堪更被山头月,团圆挂在青松树。
shuǐ shēn shēn   shān chóng chóng   qián hòu lǐng wàn cāng sōng lái qiū   shēn 宿 shān zhōng    
shuāng hán qiān lóng shé   yán xiāo tiáo xiào tāo yàng yàng shēng qiū hán   luò yún fēi    
lóng lóng jīng lóng   yùn piāo xiāo sàn kōng yōu rán zhàng chū mén fāng   zhī wàn shēng qīng fēng    
qīng huān jīn   yǐn yōu rén fēng kān gèng bèi shān tóu yuè tuán   yuán guà zài qīng sōng shù