松声 其四

宋代 耶律铸
岩声何事韵铮铮,风入寒梢鸟自惊。七岭夜寒筛汉月,九霄霜冷奏秦筝。 归心唤起陶元亮,醉耳还醒阮步兵。拟赋新诗慵把笔,划然长啸两三声。
yán shēng shì yùn zhēng zhēng   fēng hán shāo niǎo jīng lǐng hán shāi hàn yuè jiǔ   xiāo shuāng lěng zòu qín zhēng    
guī xīn huàn táo yuán liàng   zuì ěr hái xǐng ruǎn bīng xīn shī yōng huá   rán cháng xiào liǎng sān shēng