松声 其三

宋代 耶律铸
幽人耳净听铮铮,一夕西风梦里惊。非玉非金非草木,似琴似阮似秦筝。 夜间拍枕三更雨,秋冷喧天万灶兵。孤坐茅檐对明月,一声声是自然声。
yōu rén ěr jìng tīng zhēng zhēng   西 fēng mèng jīng fēi fēi jīn fēi cǎo   shì qín shì ruǎn shì qín zhēng
jiān pāi zhěn sān gēng   qiū lěng xuān tiān wàn zào bīng zuò máo yán duì míng yuè   shēng shēng shì rán shēng