松声 其二

宋代 耶律铸
苍苍郁郁本无情,何处风来吹有声。四面迅雷平地起,九江湍浪一时倾。 关山夜静蛟龙吼,河汉秋高鸾凤鸣。风定松閒无个事,喧天动地可来惊。
cāng cāng běn qíng   chǔ fēng lái chuī yǒu shēng miàn xùn léi píng   jiǔ jiāng tuān làng shí qīng
guān shān jìng jiāo lóng hǒu   hàn qiū gāo luán fèng míng fēng dìng sōng xián shì   xuān tiān dòng lái jīng