嵩山天门歌

唐代 宋之问
登天门兮坐盘石之嶙峋,前漎漎兮未半,下漠漠兮无垠。 纷窈窕兮岩倚披以鹏翅,洞胶葛兮峰棱层以龙鳞。 松移岫转,左变而右易。风生云起,出鬼而入神。 吾亦不知其灵怪如此,愿游杳冥兮见羽人。 重曰,天门兮穹崇,回合兮攒丛,松万接兮柱日, 石千寻兮倚空。晚阴兮足风,夕阳兮赩红。 试一望兮夺魄,况众妙之无穷。
dēng tiān mén zuò pán shí zhī lín xún   qián cóng cóng wèi bàn   xià yín
fēn yǎo tiǎo yán péng chì   dòng jiāo fēng léng céng lóng lín
sōng xiù zhuǎn   zuǒ biàn ér yòu fēng shēng yún   chū guǐ ér shén
zhī líng guài   yuàn yóu yǎo míng jiàn rén
zhòng yuē   tiān mén qióng chóng   huí zǎn cóng   sōng wàn jiē zhù  
shí qiān xún kōng wǎn yīn fēng   yáng hóng
shì wàng duó   kuàng zhòng miào zhī qióng