嵩山十志十首。涤烦矶

唐代 卢鸿一
涤烦矶者,盖穷谷峻崖,发地盘石,飞流攒激,积漱成渠。 澡性涤烦,迥有幽致。可为智者说,难为俗人言。词曰: 灵矶盘礴兮溜奔错漱,泠风兮镇冥壑。研苔滋兮泉珠洁, 一饮一憩兮气想灭。磷涟清淬兮涤烦矶, 灵仙境兮仁智归。中有琴兮徽以玉, 峨峨汤汤兮弹此曲,寄声知音兮同所欲。
fán zhě   gài qióng jùn   pán shí   fēi liú zǎn   shù chéng
zǎo xìng fán   jiǒng yǒu yōu zhì wèi zhì zhě shuō   nán wéi rén yán yuē  
líng pán liū bēn cuò shù   líng fēng zhèn míng yán tái quán zhū jié  
yǐn xiǎng miè lín lián qīng cuì fán  
líng xiān jìng rén zhì guī zhōng yǒu qín huī  
é é shāng shāng dàn   shēng zhī yīn tóng suǒ