嵩山十志十首。草堂

唐代 卢鸿一
草堂者,盖因自然之谿阜,前当墉洫;资人力之缔构, 后加茅茨。将以避燥湿,成栋宇之用;昭简易, 叶乾坤之德,道可容膝休闲。谷神同道,此其所贵也。 及靡者居之,则妄为剪饰,失天理矣。词曰: 山为宅兮草为堂,芝兰兮药房。罗蘼芜兮拍薜荔, 荃壁兮兰砌。蘼芜薜荔兮成草堂,阴阴邃兮馥馥香, 中有人兮信宜常。读金书兮饮玉浆,童颜幽操兮不易长。
cǎo táng zhě   gài yīn rán zhī 谿   qián dāng yōng   rén zhī gòu  
hòu jiā máo jiāng zào shī 湿   chéng dòng zhī yòng   zhāo jiǎn  
qián kūn zhī   dào róng xiū xián shén tóng dào   suǒ guì
zhě zhī   wàng wéi jiǎn shì   shī tiān yuē  
shān wèi zhái cǎo wèi táng   zhī lán yào fáng luó pāi  
quán lán chéng cǎo táng   yīn yīn suì xiāng  
zhōng yǒu rén xìn cháng jīn shū yǐn jiāng   tóng yán yōu cāo zhǎng