嵩山十二首·三醉石
拂石登古坛,旷怀聊共醉。
云霞伴酣乐,忽在千峰外。
坐久还自醒,日落松声起。
fú
拂
shí
石
dēng
登
gǔ
古
tán
坛
,
kuàng
旷
huái
怀
liáo
聊
gòng
共
zuì
醉
。
。
yún
云
xiá
霞
bàn
伴
hān
酣
lè
乐
,
hū
忽
zài
在
qiān
千
fēng
峰
wài
外
。
。
zuò
坐
jiǔ
久
hái
还
zì
自
xǐng
醒
,
rì
日
luò
落
sōng
松
shēng
声
qǐ
起
。
。