嵩山归送刘伯寿秘监

宋代 郭祥正
松荒菊老嵩山秋,翁将归兮邈难留。幅巾短袖骑黄牛,翛然自作山中游。 山中游,谁与伴,两姬窈窕吹牙管。千岩万壑鸾凤吟,嫦娥侧耳冰轮款。 五音和畅王道成,不是嵇康广陵散。问公此曲谁为之,曲曲新翻公自为。 古人今人不到处,能与阴阳四序相推移。我知公心通造物,岂止人间妙音律。 天子呼来换旧章,乐成四十有五日。奏之明堂奉祖宗,天地清明和气溢。 至尊宠赐腰横金,自谓荣华非本心。再拜辞魏阙,扬鞭归故林。 故林在嵩山,白云幽径深。濯我衣上尘,重泻山水音。 只应王子晋,跨鹤每相寻。
sōng huāng lǎo sōng shān qiū   wēng jiāng guī miǎo nán liú jīn duǎn xiù huáng niú xiāo   rán zuò shān zhōng yóu    
shān zhōng yóu   shuí bàn   liǎng yǎo tiǎo chuī guǎn qiān yán wàn luán fèng yín cháng   é ěr bīng lún kuǎn    
yīn chàng wáng dào chéng   shì kāng guǎng 广 líng sàn wèn gōng shuí wèi zhī   xīn fān gōng wèi    
rén jīn rén dào chù   néng yīn yáng xiāng tuī zhī gōng xīn tōng zào   zhǐ rén jiān miào yīn    
tiān lái huàn jiù zhāng   chéng shí yǒu zòu zhī míng táng fèng zōng tiān   qīng míng    
zhì zūn chǒng yāo héng jīn   wèi róng huá fēi běn xīn zài bài wèi quē yáng   biān guī lín    
lín zài sōng shān   bái yún yōu jìng shēn zhuó shàng chén zhòng   xiè shān shuǐ yīn    
zhǐ yīng wáng jìn   kuà měi xiāng xún