送尚书魏公致仕还乡诗

明代 杨士奇
江右国南服,贤才之林薮。匡庐彭蠡间,清淑萃加厚。 英英魏文渊,人物星之斗。明经在致用,一第咄嗟取。 峨廌入乌台,白简岁年久。击邪奋无前,直枉宁肯后。 超跻副浙宪,声华耸冈阜。简陟少秋官,式贰大司寇。 致鞫悬鉴明,析疑迎刃剖。大梁困岁饥,方伯拜廷授。 悉心事旬宣,勠力苏稿朽。归来掌邦禁,雍容帝左右。 既诘奸慝平,亦著武绩茂。廉清一志坚,闻望六官首。 方兹切倚毗,云何慕畎亩。惟皇悯疾疢,且重违耆耇。 锡之五色书,龙光焕户牖。久行遂归止,福祉自天祐。 川开万里风,南帆驶于走。云净九叠屏,烟消彭泽柳。 迎门集童稚,携觞聚邻叟。欢庆溢乡闾,劳问洽亲旧。 超超天地外,此乐宁多有。蹇予朴钝质,颓龄七旬九。 谬叨词林馆,固陋寡所偶。责重力不任,兢兢虑灾咎。 所藉同乡邦,同心二三友。有言相启发,有病相砭灸。 何君既离郡,魏公复分手。念此增悲嘅,中怀杂纷糅。 岁晚应乞身,归程能待否。市酒望湖亭,玉壶为君扣。
jiāng yòu guó nán   xián cái zhī lín sǒu kuāng péng jiān qīng   shū cuì jiā hòu    
yīng yīng wèi wén yuān   rén xīng zhī dòu míng jīng zài zhì yòng   duō jiē    
é zhì tái   bái jiǎn suì nián jiǔ xié fèn qián zhí   wǎng nìng kěn hòu    
chāo zhè xiàn   shēng huá sǒng gāng jiǎn zhì shǎo qiū guān shì   èr kòu    
zhì xuán jiàn míng   yíng rèn pōu liáng kùn suì fāng   bài tíng shòu    
xīn shì xún xuān   gǎo 稿 xiǔ guī lái zhǎng bāng jìn yōng   róng zuǒ yòu    
jié jiān píng   zhù mào lián qīng zhì jiān wén   wàng liù guān shǒu    
fāng qiē   yún quǎn wéi huáng mǐn chèn qiě   zhòng wéi gǒu    
zhī shū   lóng guāng huàn yǒu jiǔ xíng suì guī zhǐ   zhǐ tiān yòu    
chuān kāi wàn fēng   nán fān shǐ zǒu yún jìng jiǔ dié píng yān   xiāo péng liǔ    
yíng mén tóng zhì   xié shāng lín sǒu huān qìng xiāng láo   wèn qià qīn jiù    
chāo chāo tiān wài   níng duō yǒu jiǎn piáo dùn zhì tuí   líng xún jiǔ    
miù dāo lín guǎn   lòu guǎ suǒ ǒu zhòng rèn jīng   jīng zāi jiù    
suǒ tóng xiāng bāng   tóng xīn èr sān yǒu yǒu yán xiāng yǒu   bìng xiāng biān jiǔ    
jūn jùn   wèi gōng fēn shǒu niàn zēng bēi kǎi zhōng   huái 怀 fēn róu    
suì wǎn yīng shēn   guī chéng néng dài fǒu shì jiǔ wàng tíng   wèi jūn kòu